How to Write and Publish an Academic Research


Planning your Manuscript
1. The research paper topic should be unique and there should be a logical reason to study it.
2. Do your homework. Make sure you know what investigators in your field and other fields have published about your topic (or similar topics). There is no substitute for a good literature review before jumping into a new project.
3. Take the time to plan your experimental design. As a general rule, more time should be devoted to planning your study than to actually performing the experiments (though there are some exceptions, such as time-course studies with lengthy time points). Rushing into the hands-on work without properly designing the study is a common mistake made by young researchers.
4. When designing your experiment, choose your materials wisely. Look to the literature to see what others have used. Similar products from different companies do not all work the same way. In fact, some do not work at all.
5. Get help. If you are performing research techniques for the first time, be sure to consult an experienced friend or colleague. Rookie mistakes are commonplace in academic research and lead to wasted time and resources.
6. Know what you want to study, WHY you want to study it, and how your results will contribute to the current pool of knowledge for the subject.
7. Be able to clearly state a hypothesis before starting your work. Focus your efforts on researching this hypothesis. All too often people start a project and are taken adrift by new ideas that come along the way. While ideas are good to note, be sure to keep your focus.
8. Along with keeping focus, know your experimental endpoints. Sometimes data collection goes smoothly and you want to dig deeper and deeper into the subject. If you want to keep digging deeper, do it with a follow-up study.
9. Keep in mind where you might like to publish your study. If you are aiming for a high-impact journal, you may need to do extensive research and data collection. If your goal is to publish in a lower-tier journal, your research plan may be very different.
10. If your study requires approval by a review board or ethics committee, be sure to get the documentation as needed. Journals will often require that you provide such information.
11. If your study involves patients or patient samples, explicit permissions are generally required from the participant or donor, respectively. Journals may ask for copies of the corresponding documentation.
12. Read and follow ALL of the guidelines for manuscript preparation listed for an individual journal. Most journals have very specific formatting and style guidelines for the text body, abstract, images, tables, and references.
13. HYPOTHESIS: be sure to have one and state it clearly. This is, after all, why you are doing the research.
14. Write as though your work is meaningful and important. If you don’t, people will not perceive it as meaningful and important.
15. Use an external peer review service (available through to get your manuscript reviewed prior to submission. Rapid and expert peer reviews, before you submit, may significantly increase your odds of getting your manuscript accepted for publication.
16. Critique your own work. Look for areas that reviewers might spot as weaknesses and either correct these areas or comment on them in your manuscript, leaving reviewers with fewer options for negative criticisms.
17. Always present the study as a finished piece of work (although you may suggest future directions). Otherwise, you can be sure reviewers will suggest additional research.
18. Be painstaking. Be thorough and patient with several rounds of editing of your work while considering all the tiny details of the specifications requested by the journal. It will pay off in the end.
19. Focus. If you have a hypothesis to develop, be consistent to the end. Have substantial and convincing evidence to prove your theories. Brainstorm your ideas and have a definite direction mapped out before beginning to write an article.
20. Write in a precise and accurate way. Avoid long sentences; the reader may find them difficult to follow.
21. Team-like spirit is an important attribute that contributes to successful publishing. Welcome advice from those around you with potentially valuable input. No matter how competent you feel, having your work seen through a different lens may help to spot flaws that you were unable to identify.
22. As a final step, after completing your research paper, edit, edit, edit. You need to identify and correct any and all mistakes that you may have made.
23. Short papers are more likely to be read than long ones.
24. Select a descriptive title. Flash and puns are rarely as appealing as they may seem at first. You are better off going simple and descriptive. This will also help you get cited.
25. Focus on the information the readers require when following your experiment, modeling description, or data analysis instead of overloading them with details that might have been important during the study but are irrelevant for them.
26. Your paper should advance a particular line of research. It does not need to answer every remaining question about the topic.
27. If you present your work at an academic conference prior to submitting it for publication, get constructive criticisms from as many potential reviewers as possible.
28. Make sure your paper reads well. A bunch of choppy, simple sentences, while grammatically correct, is unpleasant to read.
29. Clear, concise, and grammatically correct English. Period.
30. Non-native English speakers should ALWAYS try to arrange for a review by a native speaker. If you know someone with excellent proofreading skills and a general knowledge about your research discipline (ex. Biological Sciences), ask them to help you out. If you don’t know someone who meets these criteria, use a professional editing service such as that offered at You will save yourself from a great deal of frustration and lost time.
31. Show friends and colleagues your work, including those in different fields of research. Get as much feedback as you can before you submit.
32. The body of the paper supports the central idea and must show a thoughtful, comprehensive study of the research topic; it should be clearly written and easy to follow. It generally includes three main parts: 1) Methodology, 2) Results & Data Analysis, and 3) Discussion.
33. When referencing other papers, do not simply reference work in the same way other papers have. If paper X says that paper Y showed a specific result, check for yourself to ensure that this is true before saying the same thing in your own manuscript. The number of reputable authors who misunderstand their colleagues’ findings is shocking.
34. If you are in the process of running a follow-up experiment, write your manuscript in such a way that it begs for that experiment. When reviewers respond and request it you will already have it completed.
35. Start your article with a comprehensive yet concise literature review of your exact subject and highlight in which way your paper will make a new contribution to the field.
36. Throughout your introduction use the past tense. One exception to this is when you are speaking about generally accepted facts and figures (ex. Heart disease is the leading cause of death…).
37. Avoid using new acronyms. They will simply confuse the readers.
38. The introduction of a research paper is extremely important. It generally presents a brief literature review, the problem and the purpose of your research work. It should be powerful, simple, realistic, and logical to entice the reader to read the full paper.
39. Avoid unnecessarily long paragraphs. Break up your paragraphs into smaller, useful units.
40. Do not be afraid to use headings in your introduction (and discussion).
Materials & Methods
41. Do not over-explain common scientific procedures. For example, you do not need to explain how PCR or Western Blotting work, just that you used the techniques. If you are using a novel technique, then you need to explain the steps involved.
42. Use third person passive tense. For example, “RNA was extracted from the cells.” Compare this with, “We extracted RNA from the cells.”
43. Be sure to mention from which companies you purchased any significant reagents for your experiments.
44. When in doubt about how to report your materials and methods, look to papers published in recognized journals that use similar methods and/or materials.
45. Do not mention sources of typical labware (beakers, stripettes, pipet tips, cell culture flasks, etc).
46. Make sure your graphs and tables can speak for themselves. A lot of people skim over academic papers.
47. The Results section should contain only results, no discussion.
48. Do not repeat in words everything that your tables and graphs convey. You can, however, point out key findings and offer some text that complements the findings.
49. Be sure to number your figures and tables according to journal guidelines and refer to them in the text in the manner specified by the journal.
50. Clear to read graphs are essential. Do not overload graphs with data. Make sure axis descriptions are not too small.
51. Your discussion section should answer WHY you obtained the observed results. Do not simply restate the results. Also address WHY your results are important (i.e. how do they advance the understanding of the topic).
52. If multiple explanations for your results exist, be sure to address each one. You can favor one explanation but be sure to mention alternative explanations, if some exist. If you don’t, your reviewers will.
53. If your research findings are suggestive or supportive rather than decisive then make sure to indicate so. NEVER overstate the importance of your research findings. Rather, clearly point to their true significance.
54. Understand the message of your paper. You may discover what the message is only after a literature search, as is occasionally the case for some manuscript types such as case reports.
55. Highlight how your research contributes to the current knowledge in the field and mention the next steps or what remains. Feel free to explain why your results falsify current theories if that is the case.
56. Make sure that your discussion is concise and informative. If you ramble and include a great deal of unnecessary information, your paper will likely get rejected or at least be looked upon less favorably.
Conclusions & References
57. The importance of the conclusions section should not be overlooked. It includes a brief restatement of the other parts of the research paper, such as the methodology, data analysis and results, and concludes the overall discussion. It should be brief, concise, and worth remembering.
58. Reference page: All references used as sources of information in your research paper should be mentioned to strengthen your paper and also to avoid your work being considered plagiarized.
59. Failure to include every obscure reference to a topic will NOT prevent publication. What WILL prevent publication is procrastination by insisting on including such references.
60. Use bibliographic software such as EndNote or RefWorks. This will help you format your references section readily when you make changes throughout your paper after getting suggestions from friends, colleagues or reviewers.
61. In your abstract, limit the amount of background information you provide. Try to give only what is necessary in a couple of sentences or less.
62. Never refer to figures or tables in your abstract.
63. When writing an abstract, always use the past tense since you are giving a summary of what was done. One exception is if you mention future directions in your concluding statement.
64. Write a clear and concise abstract. The reader has to understand the study rationale, the methods used, and the study findings. Many researchers will only ever read the abstract of your paper so it must contain the most pertinent information.
65. Be sure to check journal guidelines for abstract length. Many journals will not accept abstracts longer than 200-250 words.
66. Feel free to hook readers with a “big picture” statement to open the abstract. Remember, many action editors will know very little about your topic area and, in some cases, your abstract will be the only thing that dictates whether or not you get through triage.
Journal Selection
67. The most common mistake to be made is not knowing the body of research in which an article fits. Wrong choice of journal for publishing spells outright rejection. Even if the article is very encouraging with sound and rigorous scholarly work, it will not stand the test.
68. Look at journals that have published articles on your topic previously. This is an encouraging sign that your work may appeal to the journal editors.
69. Look at journal impact factors. This will give you an idea of the quality of the journal and how difficult it will be to get your paper accepted.
70. Look at journal acceptance/rejection rates. These are sometimes, but not always, inversely correlated with impact factor values.
71. Look at average time to publication as well as average time to acceptance/rejection notification. If you want your work published fast then make sure you choose a journal that offers rapid processing. Some journals will highlight their rapid processing times as an impetus for authors to submit their work to those particular journals.
72. Some journals charge fees for manuscript processing or color figure reproduction for accepted manuscripts. Make sure you are familiar with the costs associated with publication before you submit your work.
Manuscript Submission
73. Look at papers recently published in your journal of interest. Ask yourself if your paper is of equal or higher caliber. If not, submit your work to a different journal.
74. Identify the journals related to your field of study and their individual focuses, and then select a journal with a focus similar to the content of your manuscript. Many journals will clearly describe their focus and scope on their website.
75. Consider your field of study. Every field of study has several different journals publishing information pertaining to that field. Knowing the names of those journals narrows your prospective playing field.
76. Select two or three journals with a focus similar to the content of your manuscript. While you are only going to be published in one, preparing multiple choices keeps you from having to duplicate the selection process immediately following your possible rejection.
77. Locate the contact information for each journal and any information pertaining to submissions. Make sure you get the most recent information, as the names of editors and submission policies can change over time and without warning.
78. Go over your manuscript to ensure it is formatted according to the submission guidelines, paying special attention to the references/bibliography, text formatting, and citation style.
79. Create your cover letter. This should include the name of the editor to whom you are sending your work, if available. While you want to be personable, you should avoid being too personal. This is a business communication, not a letter to your friend. Be sure to keep it professional. Include contact information for the editor in case he or she should wish to speak with you about your work.
80. Get your cover letter professionally edited. Cover letters are often the first thing that a journal editor will read. Your letter needs to be strong and impressive, as it can set the tone for the subsequent review process.
81. Submit your work. This could be done physically or electronically, depending on the submission guidelines of your selected journal. In the case of electronic submissions, some journals will accept attachments; others will not. Be sure to send your work in the correct format. If you are sending it physically, include a self-addressed, stamped envelope, either large enough to return your work in or just large enough for them to send you a letter.
82. Aim high but not too high. Aiming for top tier journals with research findings that are not groundbreaking will leave you with a lot of rejections and lost time.
83. Do NOT submit your article to more than one journal at a time. This is unethical and you will eventually get caught.
84. When uploading text, table and image files electronically, many submission systems will dynamically assemble your files into a single PDF document for easier handling. Be sure to review your PDF after it is generated to ensure that it looks correct and that all information has been included.
85. Respect word length. Many journals have specific requirements for word length for different document types (original articles, short reports, case reports, review papers, etc). If the journal says the word limit is 6000 then do not send a paper with 6100 words.
86. If a journal allows you to suggest reviewers for your manuscript, do so. This can work to your advantage. Suggest reviewers who know your field well and who might be interested in the results presented in your paper.
87. If a journal allows you to suggest reviewers who you do not want to review your paper, take advantage of this to make sure your work is not sent to someone in your field who may not see eye to eye with you, your supervisor, your lab, or your research in general.
88. If you definitely do not want your paper reviewed by specific individuals in your field, do not submit a paper to a journal where these individuals have published recently. Editors often look to people who have recently published on a similar topic in their journal to serve as reviewers.
89. If you think specific reviewers may look favorably upon your work, look to journals where they have recently published and submit your work there, if it is within scope. In doing so, be sure to reference these individuals in your manuscript whenever credit is due. There is nothing that angers peer reviewers more than reviewing an article in which their own work should be cited and is not.
90. Read the mission statement for the journal to which you will submit your work. If your paper is highly theoretical and the journal clearly states that it does not publish purely theoretical work, find a new journal.
91. Email the editor to see if your manuscript topic is appropriate. Most will happily direct you elsewhere if it is inappropriate for their journal.
92. Look for journals that have issued calls for papers. They are more likely to look upon any work favorably.
93. When you get initial peer reviews, consider them carefully. In your resubmission cover letter, respond to each point made by each reviewer. Highlight the points you followed and the ones you did not (and indicate why).
94. When you are asked to perform additional studies, do them quickly and resubmit your manuscript as soon as possible.
95. If reviewers suggest changes/additional studies before the article can be published, respond to the editor indicating that you will address these suggestions so that they know your intentions.
96. Do not respond to reviewer comments in an argumentative tone. Be polite but straightforward. Feel free to disagree but be sure to have hard evidence to support your claims.
97. If accepted, be sure to carefully check page proofs and do so quickly. A 24-48 hour turnaround request is typical.
98. In responding to reviewer comments, it is a good idea to copy and paste the reviewers’ comments verbatim in one color (e.g. black) and add your responses in another color (e.g. blue). You should also copy and paste any relevant sections from your revised manuscript into your cover letter. Ideally, a reviewer should be able to tell how adequately you have addressed their comments without having to read your revised manuscript.
99. Well-organized, well-written response letters can help a manuscript circumvent re-review. The editor will see the changes that you have made and may accept it outright.
100. Remember to select as many “Key Words” as possible. Many people do key word searches when performing literature reviews. This will increase the likelihood of your manuscript being read.
101. We want you, the reader, to send us your tips. If we like what you send us, it might just occupy position 101 on our list.

Tại sao bài báo khoa học bị từ chối?


Bất cứ ai làm nghiên cứu khoa học cũng có ít nhất một lần ngậm ngùi thấy bài báo hay công trình nghiên cứu của mình bị tập san khoa học từ chối không công bố.  Đứng trước một quyết định như thế của tập san, phản ứng đầu tiên mà nhà khoa học có là câu hỏi “tại sao”: tại sao họ từ chối công trình tuyệt vời này của tôi?  Ngạc nhiên thay, rất ít nghiên cứu về lí do từ chối bài báo khoa học!  Tuy nhiên, thời gian gần đây đã có vài phân tích về vấn đề này, và bài viết này có mục tiêu cung cấp cho bạn đọc một vài nguyên nhân từ chối bài báo khoa học.

Ở các nước tiên tiến và phần lớn các đang phát triển (có lẽ ngoại trừ Việt Nam), bài báo khoa học là một viên gạch lót đường cho sự thăng tiến trong nghề nghiệp của một nhà khoa học, là một đơn vị tiền tệ cực kì quan trọng cho việc xin được tài trợ cho nghiên cứu, và là một chỉ tiêu quan trọng để đo lường năng suất khoa học của một quốc gia.  Do đó, có những nước, chẳng hạn như Hàn Quốc và Trung Quốc, chi ra hàng tỉ đôla để nâng cao sự có mặt của họ trên trường quốc tế qua hoạt động công bố ấn phẩm khoa học.

Bài báo khoa học là “sản phẩm” của một công trình nghiên cứu khoa học.  Để đánh giá sự thành bại của một công trình, người ta thường xem xét đến bài báo khoa học đã được công bố ở đâu, và trong vài trường hợp cần thiết, bằng sáng chế được đăng kí ở đâu.  Xin nói thêm rằng ở nước ngoài, người ta không có kiểu “nghiệm thu” như ở Việt Nam để đánh giá sự thành bại của một công trình nghiên cứu khoa học.

Qui trình xuất bản

Qui trình để xuất bản một bài báo khoa học cũng khá đơn giản.  Đầu tiên là tác giả (hay thường là nhóm tác giả) soạn bài báo khoa học, sau đó họ chọn một tập san để gửi gấm “đứa con tinh thần” của mình.  Ban biên tập tập san khi nhận được sẽ xem qua một cách nhanh chóng, và nếu thấy chưa đạt yêu cầu sẽ gửi trả lại cho tác giả trong vòng 1 tuần; nếu thấy đạt yêu cầu và có tiềm năng, họ sẽ gửi cho 2 hoặc 3 chuyên gia bình duyệt (reviewers hay referees).  Các chuyên gia bình duyệt sẽ đọc và đánh giá bài báo, viết báo cáo gửi cho tổng biên tập của tập san, với những đề nghị như (a) cho công bố không cần sửa; (b) cho công bố những cần sửa chút ít; (c) cho công bố nhưng sửa nhiều hay viết lại; (d) từ chối.  Chỉ một trong 3 chuyên gia bình duyệt đề nghị từ chối thì bài báo sẽ bị từ chối.  Nếu 2 chuyên gia đề nghị chấp nhận cho công bố và 1 người không chấp nhận, thì ban biên tập sẽ gửi cho một chuyên gia khác bình duyệt tiếp.  Điều cần nói là các chuyên gia này biết tác giả là ai (qua bản thảo bài báo), nhưng tác giả không biết 3 chuyên gia này là ai.  Thời gian bình duyệt của các chuyên gia có thể kéo dài từ 2 tuần đến 6 tháng (tùy theo bộ môn khoa học).

Nếu các chuyên gia đề nghị phải sửa lại thì tổng biên tập gửi lại cho tác giả với toàn bộ báo cáo của các chuyên gia.  Tác giả có trách nhiệm phải sửa từng điểm một trong bài báo, hay làm thêm thí nghiệm, thêm phân tích, v.v… để đáp ứng yêu cầu của các chuyên gia bình duyệt.  Bản thảo thứ hai lại được gửi cho ban biên tập, và qui trình bình duyệt lần thứ 2 lại được khởi động.  Nếu các chuyên gia thấy tác giả chưa đáp ứng yêu cầu, bài báo có thể bị từ chối.  Nếu các chuyên gia thấy tác giả đã đáp ứng tất cả những đề nghị thì họ có thể sẽ đồng ý cho công bố bài báo.  Nếu được chấp nhận, bài báo sẽ được gửi cho biên tập viên của nhà xuất bản, và họ sẽ có người chuyên lo phần ngôn ngữ để biên tập bài báo.  Thật ra, phần lớn bài báo chẳng có gì phải sửa về tiếng Anh, nhưng vì các nhà xuất bản muốn tiết kiệm giấy, nên nhiệm vụ của biên tập viên là tìm mọi cách, mọi nơi để giảm số chữ.  Chẳng hạn như những danh xưng, bằng cấp, chức danh, v.v… của tác giả có tập san có chính sách cắt bỏ hết vì họ cho rằng tốn giấy.  Họ sẽ xem xét đến biểu đồ và bảng số liệu xem có gì trùng hợp không để cắt bỏ khỏi bài báo.  Những biên tập viên này cực kì giỏi về viết lách và rất kinh nghiệm trong việc trình bày một bài báo khoa học sao cho gọn nhẹ mà nội dung vẫn đầy đủ.

Như là một qui luật, phần lớn các bài những khoa học nộp cho tập san khoa học bị từ chối không cho công bố ngay từ giai đoạn bình duyệt, thậm chí ngay từ giai đoạn trước khi gửi bài báo ra ngoài bình duyệt.  Tỉ lệ từ chối dao động lớn giữa các tập san.  Tập san càng uy tín chừng nào, tỉ lệ từ chối càng cao chừng ấy.  Uy tín ở đây được đo lường bằng hệ số impact factor (IF).  Tập san có ảnh hưởng lớn thường có hệ số cao.  Những tập san lâu đời và có ảnh hưởng lớn trong khoa học như Science (IF 30), Nature (IF 31), Cell (31.3), hay trong y khoa như New England Journal of Medicine (52.6), Lancet (28.6), JAMA (25.6), mỗi năm nhận được khoảng 6000 đến 8000 bài báo khoa học, nhưng tỉ lệ từ chối lên đến 90% hoặc 95%.  Ngược lại, những tập san nhỏ và chuyên ngành thường có hệ số impact factor thấp, và tỉ lệ từ chối chỉ khoảng 50% đến 60%.  Những tập san địa phương có vẻ dễ dải hơn, với tỉ lệ từ chối chỉ 20 hay 30%.

Lí do từ chối?

Nhưng tại sao các tập san có “thói quen” từ chối công bố các công trình nghiên cứu của đồng nghiệp?  Đây là một câu hỏi chính đáng, nhưng rất khó có câu trả lời, vì trong quá khứ rất ít nghiên cứu tìm hiểu những nguyên nhân dẫn đến từ chối một bài báo khoa học.  Tuy nhiên, một cuộc điều tra gần đây cung cấp cho chúng ta một vài dữ liệu thú vị và quan trọng.  Trong cuộc điều tra này, tác giả gửi 83 câu hỏi đến đến 25 nhà khoa học từng chiếm giải Nobel y sinh học, 67 tổng biên tập và 50 chuyên gia bình duyệt của các tập san y sinh học.  Nhưng chỉ có khoảng 25% trong số này trả lời tất cả những câu hỏi, và kết quả phân tích cho thấy như sau.

Khi được hỏi khuyết điểm nào phổ biến nhất để từ chối ngay một bài báo khoa học, thì có 3 lí do chính sau đây: 71% là do thiết kế nghiên cứu có vấn đề, 14% do diễn giải kết quả nghiên cứu sai, và 14% là do đề tài nghiên cứu không quan trọng.

Một bài báo thường được viết theo cấu trúc IMRAD (tức là có phần dẫn nhập, phương pháp, kết quả, và bàn luận).  Khi được hỏi phần nào thường phạm phải sai lầm nhiều nhất thì câu trả lời là 55% ở phần phương pháp,  24% phần bàn luận, và 21% phần kết quả.  Trong 4 phần của một bài báo, phần nào là nguyên nhân dẫn đến từ chối bài báo?  Phân tích kết quả cho thấy khoảng phân nủa là phần phương pháp (52%), kế đến là phần kết quả (28%), và phần bàn luận (21%).

Nói tóm lại, các kết quả phân tích trên đây cho thấy khuyết điểm phổ biến nhất và cũng là nguyên nhân thông thường nhất dẫn đến quyết định từ chối một bài báo khoa học nằm ở phần phương pháp.  Điều này có lẽ cũng không khó hiểu, bởi vì nếu phương pháp sai thì kết quả sẽ sai, các bàn luận và kết luận cũng có thể sai.  Mà, sai sót về phương pháp thì không sửa được (vì nghiên cứu đã làm rồi).  Không có tập san khoa học nào muốn công bố một bài báo khoa học với nhiều sai sót, nên quyết định từ chối những bài báo do khiếm khuyết về phương pháp là điều hoàn toàn có thể đoán được.

Trong phần phân tích chi tiết về các lí do từ chối, tác giả còn cung cấp một số dữ liệu quan trọng trong phần diễn giải kết quả, tầm quan trọng của nghiên cứu, khiếm khuyết trong cách trình bày kết quả nghiên cứu, và viết văn.  Về diễn giải kết quả nghiên cứu, có đến 61% các tác giả diễn giải hay kết luận không nhất quán với dữ liệu, và phần còn lại là dữ liệu không có tính thuyết phục cao (25%) hay còn quá sơ khởi (7%).

Bảng 1.  Lí do từ chối bài báo khoa học 



Lí do từ chối


Phần trăm

Khiếm khuyết trong diễn giải kết quả  

  • Kết luận không nhất quán với dữ liệu
  • Dữ liệu không “mạnh”
  • Dữ liệu còn quá sơ khởi
  • Bằng chứng về ảnh hưởng thiếu tính thuyết phục






Nội dung của công trình nghiên cứu 

  • Thiếu cái mới
  • Thiếu tính ứng dụng
  • Chủ đề quá hẹp





Khiếm khuyết trong trình bày 

  • Trình bày dữ liệu không đầy đủ
  • Mâu thuẫn trong dữ liệu
  • Không cung cấp đầy đủ chi tiết về phương pháp
  • Bỏ sót dữ liệu quan trọng
  • Viết dở







Viết và trình bày 

  • Viết nhiều chữ nhưng ít ý
  • Ý tưởng không khúc chiếc
  • Thừa
  • Câu văn quá trừu tượng
  • Câu văn phức tạp không cần thiết








Nguồn: Byrne D. Common reasons for rejecting manuscripts at medical journals: a survey of editors and peer reviewers. Science Editor 2000; 23:39-44

Về nội dung, thiếu cái mới trong công trình nghiên cứu là lí do hàng đầu (80%  bài báo bị từ chối vì lí do này).  Thiếu tứng ứng dụng (13%) cũng là một lí do để từ chối, nhưng không quan trọng bằng thiếu cái mới, tuy quan trọng hơn lí do vì chủ đề nghiên cứu quá hẹp (8%).  Về trình bày dữ liệu, có 3 nguyên nhân chính dẫn đến bài báo bị từ chối đăng: trình bày dữ liệu không đầy đủ (32%), có mâu thẫn giữa các dữ liệu trình bày (25%) và không cung cấp đầy đủ chi tiếtt về phương pháp nghiên cứu (25%).  Về cách viết, các tổng biên tập và chuyên gia bình duyệt có vẻ không ưa cách viết lách quá nhiều chữ nhưng ít ý tưởng và đây chính là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến bài báo bị từ chối (43%).  Ngoài ra, diễn đạt ý tưởng không khúc chiếc (21%) và câu văn thừa (11%) cũng là những nguyên nhân bị từ chối.

Địa phương chủ nghĩa?

Phần lớn các tập san khoa học — dù là trụ sở đặt ở Mĩ hay Âu châu, hay trực thuộc các hiệp hội khoa học của Mĩ hay Âu châu — mang tính quốc tế, hiểu theo nghĩa ban biên tập nhận bài từ tất cả các nhà khoa học trên thế giới.  Câu hỏi đặt ra là có sự khác biệt nào về tỉ lệ từ chối giữa các nước hay không.

Theo thống kê của các tập san y khoa lớn như New England Journal of Medicine, JAMA, không có khác biệt lớn về tỉ lệ từ chối giữa các nước Mĩ (hay nói tiếng Anh) và ngoài Mĩ.  Năm 2000, 25% trong tổng số bài báo JAMA nhận được xuất phát từ các nước ngoài Mĩ, và tỉ lệ từ chối là 95%.  Tỉ lệ từ chối các bài báo từ Mĩ của JAMA là 93%.  Tập san New England Journal of Medicine cho biết trong tổng số bài báo tập san nhận được hàng năm, 1/2 đến từ các nước ngoài Mĩ.  Trong tổng số các bài báo được chấp nhận cho đăng trên New England Journal of Medicine, 1/3 có nguồn gốc ngoài Mĩ.

Tuy nhiên, đối với các tập san chuyên ngành thì có sự khác biệt lớn giữa các nước ngoài Mĩ và Mĩ.  Chẳng hạn như tập san Circulation Research (chuyên về tim mạch, impact factor ~10), mỗi năm họ nhận được khoảng 2000 bài báo từ khắp các nước trên thế giới, nhưng chủ yếu từ Mĩ (44%), Âu châu (31%), Nhật (6%), và Á châu (9%, không kể Nhật).  Tỉ lệ từ chối chung là 85%, không khác mấy so với tỉ lệ từ chối các bài báo từ Hàn Quốc (88%), Đài Loan (91%).  Riêng Trung Quốc, có đến 99% bài báo gửi cho tập san Circulation Research bị từ chối vì chất lượng quá kém và tiếng Anh chưa đạt.

Một phân tích thú vị khác của tập san American Journal of Roentgenology (IF ~4) cho thấy một “bức tranh” toàn cục thú vị (Bảng 2).  Trong thời gian từ 2003 đến 2005, tập san này nhận được 5242 bài báo khoa học từ khắp nơi trên thế giới, nhưng chủ yếu từ Mĩ (43%), Nhật (11%), Hàn Quốc (9%), Đức (5%), và Canada (4%).  Tuy nhiên, tỉ lệ bài báo được chấp nhận cho đăng dao động lớn giữa các nước.  Trong số 2252 bài báo từ Mĩ, 72% được chấp nhận cho công bố, và trong tổng số 2990 bài báo ngoài Mĩ, tỉ lệ được chấp nhận là 60%.  Nước có tỉ lệ chấp nhận thấp nhất là Ấn Độ, với chỉ 27% bài báo được công bố.  Phân tích chi tiết theo ngôn ngữ mẹ đẻ, thì trong số 2684 bài báo từ các nước nói tiếng Anh (Mĩ, Canada, Anh, Úc) tỉ lệ chấp nhận cho công bố là ~71%.  Trong số 2558 bài báo xuất phát từ những nước không nói tiếng Anh, tỉ lệ chấp nhận chỉ 60%.

Bảng 2Số lượng bài báo nộp và tỉ lệ chấp nhận cho công bố trong thời gian 2003 – 2005 trên tập san American Journal of Roentgenology  


Nước Số lượng bài báo nộp Tỉ lệ chấp nhận (%)
2252 72
Nhật 578 58
Hàn Quốc 457 65
Đức 263 68
Canada 198 61
Thổ Nhĩ Kì 189 42
Anh 174 68
Pháp 153 62
Ý 152 59
Đài Loan 131 46
Trung Quốc 123 58
Thụy Sĩ 110 75
Áo 94 73
Tây Ban Nha 90 64
Ấn Độ 79 27
Hà Lan 73 70
Do Thái 66 62
Úc 60 55
Nguồn: Ehara S, Takahashi K. Am J Roentgen 2007;188:W113-6

Các nhà nghiên cứu phân chia các nguyên nhân từ chối thành 6 nhóm: nhóm: I liên quan đến thiếu cái mới hay dữ liệu không có ích; nhóm II liên quan đến những khuyết điểm về phương pháp và logic; nhóm III, khuyết điểm về phân tích dữ liệu; nhóm IV, vấn đề ngôn ngữ; nhóm V, chuyên gia bình duyệt không thích; và nhóm VI, không thích hợp cho tập san.

Khi phân tích lí do từ chối theo từng nhóm và nước (Bảng 3) chúng ta thấy phần lớn (60%) bài báo bị từ chối là thuộc vào nhóm I, tiếp đến là nhóm II (17%), nhóm III (7%), nhóm IV (3.5%), nhóm V (8%), và nhóm VI (4.4%).

Phân tích lí do từ chối, chúng ta thấy rõ ràng có sự khác biệt giữa các nước.  Đối với những nước như Hàn Quốc, Thổ Nhĩ Kì, Thụy Sĩ, Đài Loan, Ý, Ấn Độ, và Do Thái, lí do từ chối lớn nhất ở các nước là nhóm I, tức thiếu cái mới trong nghiên cứu.  Nói cách khác, các nước này có xu hướng làm những công trình nghiên cứu –nói theo tiếng Anh là – “me too” (tức chỉ lặp lại những gì các nước khác đã làm mà phương pháp, kết quả và cách diễn giải hoàn toàn không có gì mới.

Điều đáng ngạc nhiên là trong số những bài báo từ Đức và Áo bị từ chối, có đến 33-40% là do những sai sót về phương pháp và lí luận!  Riêng những nghiên cứu từ Trung Quốc thì trong số bài báo bị từ chối, 52% là do thiếu cái mới, 17% do vấn đề tiếng Anh, 14% là do khuyết điểm trong phương pháp nghiên cứu là logic, và 6% do phân tích dữ liệu sai.

Bảng 3Lí do từ chối công bố trên tập san American Journal of Roentgenology (trong thời gian 2003 – 2005) 

Nước Lí do từ chối (tính %)
60 17 7 2 9 4
Nhật 51 22 6 7 8 5
Hàn Quốc 70 13 6 2 2 5
Đức 46 33 7 1 5 7
Canada 56 13 13 5 10 3
Thổ Nhĩ Kì 69 9 5 7 7 2
Anh 57 21 7 4 5 5
Pháp 64 9 11 5 5 6
Ý 73 8 5 6 5 2
Đài Loan 68 7 4 4 16 1
Trung Quốc 52 14 6 17 8 4
Thụy Sĩ 68 18 0 0 11 4
Áo 44 40 12 0 4 0
Tây Ban Nha 50 13 9 6 6 13
Ấn Độ 74 2 2 9 9 5
Hà Lan 59 9 9 0 14 9
Do Thái 76 4 4 4 8 4
Úc 56 15 7 0 11 11

Lí do: nhóm I, thiếu cái mới hay dữ liệu không có ích; II, khuyết điểm về phương pháp và logic; III, khuyết điểm về phân tích dữ liệu; IV, vấn đề ngôn ngữ; V, chuyên gia bình duyệt không thích; VI, không thích hợp cho tập san.

Nguồn: Ehara S, Takahashi K. Am J Roentgen 2007;188:W113-6

Vài nhận xét

Những dữ liệu trên đây cung cấp cho chúng ta một bức tranh tương đối toàn diện về tình hình công bố quốc tế đối với các nhà khoa học trong ngành y sinh học.  Có thể tóm tắt các dữ liệu trên đây qua 3 điểm chính như sau:

  • trong tất cả các nguyên nhân từ chối công bố quốc tế, gần 2/3 là do khuyết điểm trong khâu thiết kế nghiên cứu và phương pháp nghiên cứu;
  • những khuyết điểm này thường tập trung vào 2 khía cạnh chính: thiếu cái mới và lí luận logic;
  • bài bào từ Mĩ và các nước nói tiếng Anh có tỉ lệ từ chối thấp hơn bài báo từ các nước không nói tiếng Anh;

Tuy nhiên, những phân tích trên đây cũng có vài hạn chế.  Thứ nhất là các dữ liệu được thu thập từ các tổng biên tập, nhà khoa học và tập san trong lĩnh vực y sinh học; do đó có thể chưa phản ảnh đúng tình trạng thực tế trong các lĩnh vực khoa học khác như kĩ thuật, khoa học tự nhiên, khoa học xã hội.  Thứ hai là dữ liệu từ một tập san nhỏ (hay chỉ có 25% nhà nghiên cứu trả lời) nên chắc chắn ngay cả trong lĩnh vực y sinh học cũng chưa phản ảnh đúng thực trạng, dù bức tranh chung thì chắc cũng khá đầy đủ.

rejection letter cartoons, rejection letter cartoon, rejection   letter picture, rejection letter pictures, rejection letter image,   rejection letter images, rejection letter illustration, rejection letter   illustrations

Nếu những dữ liệu và phân tích trên đây cung cấp cho giới khoa học, nhất là trong lĩnh vực y sinh học, vài kinh nghiệm, tôi nghĩ đến những khía cạnh sau đây.  Thứ nhất là khi có ý tưởng làm nghiên cứu, cần phải chú trọng đến cái mới.  Cái mới ở đây không chỉ về ý tưởng, mà có thể là cái mới về phương pháp nghiên cứu (dù ý tưởng không mới), cái mới về kết quả và cách trình bày, và cái mới trong cách lí giải kết quả nghiên cứu.  Thiếu những cái mới này thì nghiên cứu chỉ là một dạng “me too”, tức chỉ hoàn toàn bắt chước người khác từ A đến Z.  Nếu là nghiên cứu “me too” thì rất khó được chấp nhận cho công bố trên các tập san có uy tín cao, hay dù có cơ hội được công bố thì tập san cũng thuộc vào loại làng nhàng, dưới trung bình.

Thứ hai là cần chú trọng đến khâu thiết kế nghiên cứu và phương pháp phân tích.  Trong nghiên cứu thực nghiệm, thiết kế và phương pháp đóng vai trò cực kì quan trọng.  Thiết kế nghiên cứu không thích hợp, thì dữ liệu có thể không có giá trị khoa học cao, và không có cơ may công bố trên các tập san có uy tín cao.  Chẳng hạn như một công trình nghiên cứu y khoa thiết kế theo mô hình có yếu tố thời gian và có nhóm chứng lúc nào cũng có giá trị khoa học hơn là một công trình “nghiên cứu cắt ngang” (cross-sectional study).  Trong nghiên cứu y học, phương pháp sai thì kết quả cũng sai hay không có giá trị cao.  Chẳng hạn như nếu nghiên cứu về bệnh tiểu đường hay dinh dưỡng mà không có các đo lường về lượng mỡ bằng phương pháp DXA thì dữ liệu khó mà xem là có giá trị khoa học cao.  Một nghiên cứu với thiết kế và phương pháp chưa đạt thì xác suất bị từ chối rất cao.

Thứ ba là cần thạo tiếng Anh.  Phần lớn các tập san quốc tế, dù là tập san ở các nước Bắc Âu hay châu Á Thái Bình Dương đều sử dụng tiếng Anh.  Có thể nói không ngoa rằng tiếng Anh đã trở thành một ngôn ngữ của cộng đồng khoa học.  Đối với các nhà khoa học Việt Nam, tiếng Anh là một vấn đề lớn, vì phần lớn các nhà khoa học không thạo tiếng Anh.  Ngay cả những người có khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh, họ cũng rất khó viết nổi một bài báo khoa học.  Ngay cả những người viết được thì xác suất sai sót về cú pháp, cách diễn đạt rất cao.  Có thể nói không ngoa rằng không một bài báo y khoa nào được công bố trên các tập san ở trong nước viết đúng tiếng Anh!  Nhưng như chúng ta thấy qua các dữ liệu trên, tiếng Anh là một rào cản đáng kể (nhưng không phải là rào cản duy nhất hay lớn nhất) đối với các nhà khoa học ngoài các nước nói tiếng Anh.  Do đó, chúng ta cần phải đẩy mạnh việc trao dồi tiếng Anh trong giới khoa học, và tổ chức nhiều khóa học về cách viết bài báo khoa học bằng tiếng Anh.  Tuy nhiên, tiếng Anh không phải là nguyên nhân chính để từ chối một công trình nghiên cứu có chất lượng cao.  Ngược lại, tiếng Anh “văn hay chữ tốt” cũng không thể bù đấp được những khiếm khuyết về cái mới và phần thiết kế cũng như phương pháp nghiên cứu.

Đối với giới làm nghiên cứu khoa học, chuyện vui buồn trong công bố công trình nghiên cứu xảy ra thường xuyên.  Có nhiều khi bài báo sau khi qua nhiều sửa đổi được chấp nhận cho công bố, và dĩ nhiên đó là một tin mừng.  Nếu tập san có hệ số impact factor cao thì tác giả có khi tổ chức tiệc ăn mừng.  Mừng vì công trình của mình được công bố trên một tập san lớn, và có cơ hội chia sẻ kinh nghiệm với đồng nghiệp quốc tế. Nhưng hầu như bất cứ ai làm việc trong nghiên cứu khoa học đều phải trải qua nhiều lần khi mà bài báo nghiên cứu của mình bị tập san khoa học từ chối không công bố.  Đối với những nghiên cứu sinh lần đầu nhận được lá thư của tổng biên tập thông báo cho biết bài báo không được chấp nhận cho công bố là một bản tin sốc.  Có khi sốc đến cao độ.  Có khi buồn chán.  Trong bối cảnh buồn chán đó, nhà khoa học có kinh nghiệm thường phải tỏ ra bình tĩnh để xem xét lại nguyên nhân bài báo bị từ chối.  Cần phải biến sự việc tiêu cực (bị từ chối) thành một cơ hội lí tưởng để tự vấn.  Trong quá trình tự vấn này, một số câu hỏi thông thường cần đặt ra:

  • Tựa đề bài báo có phù hợp với dữ liệu nghiên cứu?
  • Kết quả nghiên cứu có nhất quán với những lí giải trong phần bàn luận?
  • Có phải lí giải trong bài báo là lí giải duy nhất, hay còn một lí giải, một cách diễn giải nào khác?
  • Có cần thu thập thêm dữ liệu?
  • Có cần một phương pháp phân tích khác tốt hơn?
  • Kết quả có ý nghĩa thống kê và ý nghĩa thực tiễn?
  • Kết quả nghiên cứu đã được trình bày một cách logic, mạch lạc, và rõ ràng?
  • Tiếng Anh đã trao chuốt chưa?

Trả lời được những câu hỏi tự vấn trên chắc chắn sẽ có hiệu quả cải tiến bài báo một cách đáng kể.  Cố nhiên, khi bài báo bị từ chối thì điều đó không có nghĩa là công trình chấm dứt ở đó, mà chúng ta vẫn có quyền khiếu nại, hay trong nhiều trường hợp, chúng ta có thể chỉnh sửa và nộp cho một tập san khác.  Tuy nhiên, “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, những lí do từ chối được mô tả trong bài viết này là những kinh nghiệm quí báu để chúng ta tự đánh giá và chuẩn bị cho nhiều nghiên cứu sau tốt hơn.

Tài liệu tham khảo:

Byrne D. Common reasons for rejecting manuscripts at medical journals: a survey of editors and peer reviewers. Science Editor 2000; 23:39-44.

Ehara S, Takahashi K. Reasons for Rejection of Manuscripts Submitted to AJR by International Authors. Am J Roentgen 2007;188:W113-6.

Iverson C. US medical journal editors’ attitude toward submission from other countries.  Science Editor 2002; 25:75-79.

Marban E. Ten good years. Circulation Res 2009; 105:1-6.



Phương pháp xác định tổng tiết diện va chạm của các electron (TCS)

Tổng tiết diện va chạm của các electron (TCS-Total collision cross section) là tổng của các tiết diện va chạm đàn hồi và tất cả các va chạm không đàn hồi. TCS được đo lường bằng cách sử dụng một số các kỹ thuật khác nhau, chúng được phát triển để nâng cao độ chính xác và giảm sự sai lệch giữa các kết quả đạt được từ các phương pháp khác nhau và từ phân tích lý thuyết. Nguyên tắc cơ bản đó là đo số các electron mà tồn tại tán xạ hặc có được sự tán xạ như là một kết quả của các va chạm. Thông qua một số tác giả thì sự phân biệt giữa hai kỹ thuật này về nguyên tắc chỉ ra là không có sự khác nhau về bản chất. Một chùm các electron được tạo ra bởi một phương thức tiện dụng tương tự như phát quang điện, phát nhiệt đện tử, tạo điện trường và các súng electron. Các electron có mức năng lượng thấp khi đựoc phát ra và được gia tốc thông qua một bộ lưới để cho phép chúng đạt được mưc năng lượng muốn có. Sự phân tán của chùm tia được tối thiểu hoá bởi một bộ các thấu kính electron hoặc bởi việc đặt một điện từ trường.

Các electron đi vào một buồng va chạm và được tán xạ khi chúng đi qua buồn va chạm. Số các electron đã tán xạ hoặc số  lượng tồn tại tán xạ được đo và liên quan đến số lượng đi vào buồng va chạm để đạt được TCS. Các nguyên nhân dẫn đến sai số trong phương pháp thực nghiệm này là:

1. Chùm tia không đơn năng và sự phân tán năng lượng có thể theo bậc của 100meV. Điều này thể hiện rõ độ sai số lớn ở các mức năng lượng thấp của electron.

2. Không thể có tất cả các electron tán xạ được tập hợp bằng bộ góp.

3. Các electron thứ cấp không được hạn chế.

4. Vì thực nghiệm đo có liên quan đến số lượng electron hoặc dòng điện, việc đạt được một tiết diện chuẩn đòi hỏi những bất định về áp suất khí và chất khí được lựa chọn như là một tiêu chuẩn tham chiếu,

Các electron cần được gia tốc trong chân không trong miền lưới để đạt được năng lượng cuối cùng của chúng, vì sự hiện diện của các phân tử khí sẽ dẫn đến trong các va chạm và sự phân tán của năng lượng của chùm tia sẽ trở thành khá lớn do đó các đo lường chính xác là không thể thực hiện. Các va chạm cũng phá huỷ môi trường đơn năng, làm cho nó trở lên không thể tạo ra một tiết diện vơớ một năng lượng xác định. Tuy nhiên, miền va chạm có thể cần thiết có các phân tử khí và do đó hoạt động ở áp suất cao hơn. Các yêu cầu va chạm của chân không trong miền lưới và áp suất cao hơn trong miền va chạm đòi hỏi một thiết bị bơm “vi phân”; Ramsauer, Kollath và Brode đã không sử dụng thiết bị như vậy. Điều này thường đạt được bởi một tấm chắn với một lỗ đường kính nhỏ, mỗi mặt được nối với một hệ thống bơm riêng rẽ. Điện trở cao hơn của lỗ đường kính nhỏ để việc bơm làm cho dễ dàng duy trì sự “vi phân” áp suất.

Trong những nỗ lực để làm giảm sai số, các phương pháp được phát triển với các kỹ thuật khác nhau đựoc nhóm lại như sau:

1. Kỹ thuật Ramsauer

2. Kỹ thuật Ramsauer hiệu chỉnh

3. Phương pháp truyền tuyến tính

4. Phương pháp chùm tia giao thoa

5. Phương pháp thời gian dịch chuyển (TOF)*—> cái này lab mình dùng ^.^

Xu hướng nghiên cứu và phát triển sự thay thế khí SF6 trên thế giới

Nhóm Nội dung nghiên cứu Các chất khí
Trước năm 2000 Sau năm 2000
Đặc tính cách điện/ngắt/nhiệt Đặc tính cách điện Vật lý cơ bản N2/SF6, c-C4F8/N2 hoặc CO2, N2/SF6/CO2, N2/O2, không khí, N2 N2/C2F6, N2/C3F8,
CO2/C2F6, CO2/C3F8,  CF3I
Trường đồng nhất N2/SF6 Không khí, N2, CO2, C3F8, CF4/N2/C3F8, c-C4F8, CF3I
Trường không đồng nhất N2/SF6,  c-C4F8/N2hoặc CO2,   N2/SF6/CO2,

N2/O2, không khí, N2

N2/SF6, CO2, N2/CO2, N2 hoặc CO2/ C3F8,

N2 hoặc CO2/ C2F6

Kiểm tra thiết bị thực tế N2/SF6 CO2 (Chân không)
Khả năng ngắt GCB (gas circuit breaker) N2/SF6 CO2
VCB (vacuum circuit breaker) Chân không Chân không
DS (dielectric strength) N2/SF6 N2/SF6
Khả năng về dòng điện Sự tăng nhiệt độ của chất dẫn điện và vỏ N2/SF6 N2
Thiết bị Thiết kế thiết bị GIL (gas insulated line )/GIB (gas insulated breaker) N2/SF6 N2/SF6, N2
GIS (gas insulated switchgear ) N2/SF6 Dầu silicon
Máy biến áp N2/SF6
Sản phẩm GCB CO2
VCB Chân không Chân không
Tuần hoàn Hấp thụ quay vòng áp suất ??? N2/SF6
Màng polime N2/SF6 N2/SF6

Nguồn gốc của các dạng trong plasma

Một hiện tượng phóng điện khí trong phòng thí nghiệm được định nghĩa là nó các giới hạn vật lý như hình 1. Các hạt phóng điện được tạo nên và mất đi trong cả vùng không gian giới hạn và ở các bề mặt đã xác định đến các mức độ thay đổi. Không chỉ đưa ra một sự phân loại tốt hơn về plasma mà còn có thể đưa ra trực tiếp các vấn đề mở rộng cho nguồn plasma.

Hình 1. Tạo plasma bên trong “tụ điện – bình (chamber)” (phòng thí nghiệm)

Bảng 1 liệt kê các phản ứng khác nhau mà có thể diễn ra ở bề mặt tiếp xúc với plasma. Hai vấn đề đầu tiên cần quan tâm là quá trình khắc (dập tắt plasma) và quá trình lắng đọng, kết bám được lần lượt tăng cường bởi sự truyền năng lượng được tạo ra bởi các hạt khác nhau.

Bảng 2 và 3 liệt kê  các hiện tượng xảy ra trong chất khí, ở đây các hạt bị ion hóa, một số phân tử khí bị phân chia và tích tụ kết khối (có chút kim loại). Quá trình cuối cùng là giai đoạn đầu tiên trong sự hình thành vật liệu hạt (bụi) trong plasma.

Bảng 1. Các phản ứng bề mặt
Phản ứng Mô tả Nhận biết
AB + C_rắn → A +BC_hơi Ăn mòn Ăn mòn kim loại
AB → A +B_rắn Kết tụ Tạo lớp phim mỏng
e + A+ → A Tái hợp Quá trình tổn thất cơ bản
A* → A Khử kích thích
A* → A + e (từ bề mặt) Phát xạ thứ cấp Điện tử Auger
A+(nhanh) → A + e (từ bề mặt) Phát xạ thứ cấp Điện tử Auger
Bảng 2. Các phản ứng xảy ra trong chất khí tạo ra các electron
e + A → A + e Tán xạ đàn hổi Các electron nhiệt
e + A → A+ + e + e Ion hoá Dẫn điện
e + A → A* + e Kích thích
e + A* →  e+ A + hυ Khử kích thích Phát ánh sáng
e + A* → A+ + e + e Ion hoá bước 2 Hiệu suất ion hoá
e + AB → A + B + e→ A+ + e + B + e 

→ A + B

Phân mảnhIon hoá phân ly 

Kết hợp phân ly

Phân tích khí còn dư
e + A+ + B → A + B Tái hợp môi trường Suy giảm plasma&trạng thái ổn định
Bảng 3. Các phản ứng xảy ra trong chất khí tạo ra các ion và các hạt trung hoà
A+ + B → B+ + A “cộng hưởng” với B = A Trao đổi điện tích Phổ năng lượng ion
A+ + B → B + A+ Tán xạ đàn hồi Phổ năng lượng ion
A+ + B → A+ + B* + e Sự kích thích Hiệu suất ion hoá
A+ + B → A+ + B+ + e Sự ion hoá Hiệu suất ion hoá
A + B* → A+ + B + e Sự ion hoá Penning Hiệu suất ion hoá
A+ + BC → A+ + B + C Sự phân mảnh/Sự phân ly Phân tích khí còn dư
e + A+ + B → A + B Tái hợp môi trường Suy giảm plasma
A± + B → AB± Có chút kim loại Các phổ khối lượng ion
A + B → AB Có chút kim loại Phân tích khí còn dư

Phòng thí nghiệm plasma-Sự duy trì trạng thái ổn định

Trong các phòng thí nghiệm, ta có thể hình dung có sự phóng điện trong một tụ điện (đó là một bình chứ chất khí sẽ làm môi trường để tạo plasma) với một nguồn khí cung cấp tạm thời cho sự ion hoá khí.

Hình . Tạo plasma bên trong “tụ điện – bình (chamber)” (phòng thí nghiệm)

Hiện nay, sự phóng điện liên tục thường được sử dụng để tạo ra một một trạng thái ổn định động, trong đó có một sự cân bằng giữa việc phát ra (các nguồn) và tổn thất (các chỗ thoát nhiệt). Một bình chứa duy trì một trạng thái ổn định động như dòng khí vào ở mức tương tự tỷ lệ so với khi chảy vào. Nếu quá trình phát và tổn thất được tách biệt về mặt vật lý, thông thường đó là trường hợp tạo plasma trong phòng thí nghiệm và  không có sự cân bằng (về nhiệt), sau đó năng lượng đã được dồn vào việc tạo plasma được vận chuyển một cách hiệu quả đến vùng tổn thất và dòng ổn định của năng lượng phải được cung cấp để duy trì trạng thái ổn định.
Plasma tạo ra trong phòng thí nghiệm được hình thành khi khí bị ion hóa bằng việc cho một dòng điện qua nó, hoặc bằng cách chiếu bức xạ điện từ (đèn phóng điện đơteri) vào nó. Nói chung, các phương thức hình thành plasma này là cung cấp năng lượng trực tiếp đến các điện tử tự do trong plasma. Sự va chạm điện tử (electron)-nguyên tử giải phóng thêm các điện tử và nhiệt độ của chất khí. Cuối cùng các điện tử (electron) có nhiệt tăng lên một chút và lớn hơn so với các ion, bởi vì các điện tử mang dòng điện hoặc hấp thụ năng lượng điện từ, nhưng sự hiện diện của bình chứa có nghĩa là không có thời gian và cũng không có không gian cho sự cân bằng nhiệt.

Cân bằng và các trạng thái ổn định của plasma

Trạng thái của plasma có thể được hiểu rõ như là giai đoạn cân bằng ở một trạng thái cân bằng nhiệt  của vật chất nằm bên ngoài các điều kiện của các chất khí. Tuy nhiên, chỉ cần các dạng rắn vô định hình xuất hiện là các dạng rắn ở trạng thái ổn định (mặc dù không cân bằng nhiệt), do đó các plasma được tạo ra ở phòng thí nghiệm thường tồn tại như là dạng ổn định và có trạng thái không cân bằng về nhiệt. Cần chú ý là thời gian tồn tại của các hạt riêng lẻ trong phòng thí nghiệm plasma có thể chỉ là một phần rất nhỏ của một giây, do đó, trạng thái ổn định là một loại cân bằng động (nhưng không có cân bằng nhiệt).